Có một nghịch lý kỳ lạ trong đời sống thường nhật:
Chúng ta biết rằng bàn tán chuyện xấu của người khác là điều không nên,
vậy mà trong những buổi trà dư tửu hậu, chủ đề ấy lại khiến không khí trở nên sôi nổi đến lạ.
Tại sao vậy?
Có phải vì đời sống của chính mình quá buồn tẻ, nên ta tìm sự giải trí trong bi kịch của người khác?
Có phải vì sâu thẳm trong tâm, ta thấy an lòng khi người khác cũng có khuyết điểm – để tự nhủ rằng mình “cũng không tệ”?
Hay vì ta vô thức muốn nâng mình lên bằng cách hạ thấp người khác xuống?
Dẫu lý do là gì, thì khoảnh khắc ấy – tâm ta đã mất đi sự trong sáng.
Nụ cười lúc đó là một loại vui mừng được xây từ tổn thương của kẻ khác.
Điều đáng sợ không phải là những lời xấu bị nói ra,
mà là thói quen âm thầm nuôi dưỡng tâm ác – rồi ta không nhận ra.
Khi ta quen dần với việc chê bai, xét đoán, nói sau lưng…
ta cũng đang gieo một hạt mầm độc cho chính cuộc đời mình.
Vì hôm nay ta cười người – ngày mai người cười ta.
Vì hôm nay ta góp miệng với đám đông – nhưng biết đâu, lúc ta vấp ngã, cũng chính họ sẽ đứng đó mà cười vang.

Mà là một cách giữ gìn phước báu.
Giữ cho tâm mình nhẹ – không nặng nợ với người, cũng không nợ nghiệp với đời.
Có khi, sự tử tế bắt đầu từ một lần không hùa theo…

