“Không phải ai dạy ta cũng cần dùng lời.”
Có những bài học lớn trong đời…
Không đến từ sách vở,
Không bắt đầu bằng “Ngày xửa ngày xưa”…
Mà đến từ một người đàn ông chẳng mấy khi nói nhiều.
Người ấy không hỏi “Con ổn không?”,
Nhưng luôn có mặt khi ta im lặng.
Người không ôm ta mỗi ngày,
Nhưng tay lúc nào cũng sẵn sàng đỡ nếu ta ngã.
Người ấy – là cha.
Ngày nhỏ, ta chỉ thấy một người hay cau mày, ít cười,
Hay ngồi trước hiên nhà với đôi tay dính dầu mỡ…
Lớn lên rồi, ta mới nhận ra:
Đó là người đàn ông đã mang cả tuổi trẻ ra để đổi lấy sự bình yên cho gia đình mình.
Cha không nói “yêu con” –
Vì tình thương của cha không nằm ở lời.
Nó nằm ở những lần dậy sớm đi làm,
Ở bữa cơm nguội cuối ngày,
Ở đôi giày cũ ông vẫn đi… để dành tiền mua sách vở cho con.
Nếu hôm nay bạn còn cha –
Đừng đợi đến một ngày nào đó mới nói lời biết ơn.
Chỉ cần một cuộc gọi, một câu nói thật lòng:
“Con cảm ơn cha – vì tất cả những điều con đã vô tình xem là hiển nhiên.”
Vì tình cha… là thứ tình yêu không cần phải nói lớn,
Chỉ cần một lần lặng im mà hiểu.

